Câu nói hay về tháng 12

     

Các bạn thân mến! mon 12 là mon của niềm vui, hạnh phúc, và cũng chính là sự dứt những gì các bạn đã bắt đầu. Chắc rằng không ít chúng ta đang để ý đến xem, 1 năm qua tôi đã làm được gì, để rồi chấm dứt năm qua đã có được kết quả, mục tiêu thuở đầu hay chưa. Và giờ đây, mon 12 lại về báo cáo cho chúng ta biết thời điểm chuyển giao của năm cũ và năm mới sắp bắt đầu. Mon 12 này, với đa số tâm trạng cảm xúc, vui buồn, háo hức đã xen, công ty chúng tôi mời bạn xem đa số dòng status mon 12 chân thật, ngắn gọn xúc tích được sưu tầm dưới đây.

Bạn đang xem: Câu nói hay về tháng 12


Với từng người, tháng 12 luôn mang về những trung tâm trạng cảm hứng rất khác biệt. Nhưng chú ý chung, mon 12 là sự kết thúc cho một khởi đầu mới, là thời điểm ta vừa hối tiếc về đông đảo điều không làm được, chưa có được, lại cũng là thời gian khi ta hồi hộp và hy vọng cho một bắt đầu mới. Tháng mười hai chỉ vừa đến, vẫn còn mấy mươi ngày nữa đẻ chấm dứt những việc của năm cũ. Vẫn yên trung tâm gói gém và cho vào kho kỷ niệm, chỉ mang niềm vui và yêu thương thương thanh lịch thôi, bỏ lại bi thương đau cho ngày tháng cũ. Rồi ta sẽ nuốm tờ định kỳ ấy, viết tiếp cho một năm tháng mới bắt đầu.

*

Status chào Tháng 12 giỏi Nhất

1. Gần như ngày tháng mười nhị này, với tôi dường như là số đông ngày lâu năm nhất trong năm. Vì chưng lạnh, vị nhớ, bởi hàng triệu đầy đủ chất chứa bề bộn rất muốn tỏ bày, mà chưa bao giờ phải bắt đầu từ đâu.

2. Có những người vẫn luôn luôn bên cạnh quan tâm người bản thân yêu yêu đương dù hiểu được không thể đến được với nhau. Cũng đều có những bạn thương lắm nhưng chỉ dám đứng từ bỏ xa dõi theo lặng lẽ, bởi cứ những lần chạm nhau, lại thấy mình nghiêng ngả vì chưng những cơn sóng lòng.

3. Phố mùa này bi tráng quá đề nghị không em? giữa trăm ngàn bước chân qua vẫn chẳng đưa ra một dáng hình quen thuộc. Gió thì lạnh, bàn tay em bé guộc. Lấy gì cơ mà ôm hết đều chông chênh?

4. Mon 12 chỉ mong sao thi tốt. Chúc toàn bộ mọi fan giáng sinh vui vẻ. Chúc hầu như cặp yêu nhau sẽ cứ yêu đến giáng sinh năm sau năm kia năm nữa. đều cặp xa nhau những vẫn còn đấy tình cảm sẽ về với nhau trước Giáng sinh.

5. Tháng 12 vừa mang cho khách hàng nỗi hân hoan khó khăn tả, vừa bi hùng vợi. Hệt như người ta tất cả một vệt thương đau rát, chườm viên đá lạnh vào vẫn có cảm giác tê tái nhưng dịu đi, tháng 12 với nỗi cô đơn của chính mình giống như vậy. Càng đau càng hy vọng chọc vào mang đến đau. Gần như nơi không đụng được thủ công bằng tay là phần nhiều nơi nặng nề xoa dịu, cực nhọc chữa lành nhất. Nên tháng 12 như 1 niềm an ủi, xoa vơi mình như vậy. Trầm lại, lắng lại, cùng thôi xót xa.

6. Tháng 12, mùa đông, màu sắc trắng, tuyết, những bông hoa li ti… hầu như thứ mình yêu vày cảm giác, không bắt buộc lý do.

7. Trận mưa se sắt và lạnh tanh của đêm hôm trước như một dấu chấm dứt cho tháng mười một. Để sáng hôm nay ngày thứ nhất của tháng 12 mang lại ta thấy một không khí như se lại vày gió với hơi rét mướt thổi qua. Như đúng những trời đông năm trước.

8. Tháng mười hai! Đừng nắng cùng gió nhè nhẹ nỗ lực này nữa. Se se một ít đi. Dành được không.

9. đều ngày trọng điểm trạng tuột dốc như hôm nay, cảm xúc không còn muốn nỗ lực vì bất kỳ điều gì. ý muốn khóc. Cho khoảng thời gian đã mất, cho các điều đã đánh đổi. Bạn dạng thân mình, thiệt ích kỷ!

10. Mon 12! mon này là tháng giáng sinh, là mon sinh nhật, là mon cuối năm, là tháng cuối cùng để cố gắng thật nhiều để hoàn thành năm, để có thể mỉm cười cợt chào một năm mới!

11. Anh thấy không thành phố vẫn bình yên. Tháng Mười nhị lại ấm màu lễ hội. Có một chút nhớ nhau trong chiếc đời siêu vội. Và phần lớn ngày dài lắm nhằm quên nhau!

12. Cái lạnh tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, không biết vì lí vì chưng gì, em lại thấy mệt mổ đến ngán ghét. Mùa đông, khi em yêu, từng nhịp đập xúc cảm ùa về vào khoảnh khắc. Khi em buông tay, trái tim cơ lỡ từng hồi phấn chấn trong cảm hứng hỗn loạn.

13. Mon 12 xa cùng với em đang từng là một trong những mùa đông ấm, rất ấm. Tiếng đây, mon 12 trong em chỉ từ lại là tháng với phần lớn ngày kỷ niệm của em cùng anh, đông đảo kỷ niệm ngọt ngào.

14. Chúng ta không còn yêu thương nhau nữa, khung trời ngoài cơ vẫn xanh, mọi bạn vẫn sống trong sự mau lẹ của công việc. Cho dù tình yêu thương có xong xuôi thì cuộc đời này cũng cấp thiết ở đó mãi để đợi ta được.

15. Một ngày cảm hứng mọi máy lại cân bằng, lại có hy vọng về một cái gì mơi mới, hy vọng về cái giỏi hơn, dễ dãi hơn.

16. Giá có ai đó cho tôi hoàn toàn có thể dựa vào được thì xuất sắc quá, thấy căng thẳng mệt mỏi vì bắt buộc tỏ ra trẻ trung và tràn đầy năng lượng rồi, nỗ lực lên nào cô gái, gần như chuyện rồi đang ổn mà, tín đồ này không xuất sắc với mình rồi lại có người khác xuất sắc với mình mà, tín nhiệm là gì ko biết, và đúng là tưởng không mà không tưởng!

17. Đừng xấu hổ bởi vì mình ko xinh đẹp nhưng hãy tự tin dù mình ko xinh đẹp tuy nhiên vẫn được yêu thương!

18. Nhân loại của bọn họ vận hành theo cách bọn họ bên nhau, dựa vào nhau cùng yêu nhau. Bình yên đó là dù cho đông đảo thứ bao quanh náo nhiệt độ thì nhờ vào vai nhau đa số thứ vi vu như giờ gió. Giữa cuộc đời nho nhỏ, chút tạp âm đó, chẳn nhằm mục tiêu nhò.

19. Kính chào tháng 12 của tôi hô lê tháng mới muốn mọi điều như ý vui vẻ thuận buồm xuôi gió đến cùng với tôi xua tan mọi điều yếu may mắn.

20. Mon 12, khi ngày đông đã va ngõ tự khi nào. Em đi kiếm cho mình đa số vạt nắng đơn nhất còn còn sót lại của ngày thu trong mẫu giá rét của những ngày đầu đông bi hùng lê thê.

21. Thân phụ hay nói với các trẻ em là: “tháng 12 là tháng của các điều ước”.

22. Xin kính chào tháng12. Tháng cuối cùng trong năm, tháng của các yêu thương cùng vòng tay ấm áp, tháng của hơi ấm gia đình, tháng mắc với những dự định còn dang dở. Thời gian không chờ đón ai bao giờ, đừng tiêu tốn lãng phí nó các bạn nhé. Hi vọng những gì may mắn, trọn vẹn, tốt đẹp tuyệt vời nhất sẽ đến với tất cả người.

23. Mon 12! Tháng cuối cùng của năm. Năm nào cũng tự hỏi “một năm qua đã làm được gì?” Vậy rồi một năm nữa lại qua đi! Để luôn luôn cảm thấy có lỗi với bạn dạng thân mình. Cứ chũm 6 năm tx thanh xuân lại trôi đi.

24. Kính chào Tháng 12. Tháng sinh thần của mình. ý muốn là mọi bài toán suôn sẻ. Góp mình thành công trong công việc. Muốn là tháng của yêu thương.

25. Một vài tín đồ vô tình lướt qua nhau, có tác dụng kỷ niệm tung tóe như mưa vỡ. Mon mười hai rồi, đề cập mình thanh thanh thôi.

26. Mon 12, mùa đông, màu sắc trắng, tuyết, những cành hoa li ti… đầy đủ thứ mình yêu bởi vì cảm giác, không bắt buộc lý do.

27. Tháng này là tháng giáng sinh, là mon sinh nhật, là mon cuối năm, là tháng sau cùng để cố gắng thật nhiều để kết thúc năm, để có thể mỉm mỉm cười chào một năm mới!

28. Cái thời tiết lạnh lẽo tháng 12 vụn nhạt hơn em tưởng, lần chần vì lí bởi gì, em lại thấy mệt nhọc mổ đến ngán ghét.

29. Tháng 12. Tháng của những kẻ từ tình cùng với cơn lạnh ko kể kìa, Vùi mình băng qua cơn lạnh lẽo lẫn khá ấm của rất nhiều kẻ quấn nhau không tính phố.

30. Mon 12 sút mưa, trời thô khô xám xám, gió nhiều hơn. Mình ghét tuyệt nhất mấy cơn gió chướng. Gió rít qua vết nứt vô nhà, hú lên từng đợt, cây trồng ngã nghiêng, bụi bay mịt mù. Ô hành lang cửa số của mình vì thế mà cứ đóng im lìm, bí mật mít, ngột ngạt.

*

Status xúc cảm Về mon 12

31. Tháng 12, tôi ngồi đây, đan nhị bàn tay lanh tanh vào nhau vào vô thức, trái tim tôi run lên thúc giục tìm về những kí ức sẽ qua của 1 thời tuổi trẻ sẽ qua đi không khi nào trở lại nữa, tôi hồi ức về trong thời gian tháng thứ nhất khi rời ghế nhà trường THPT, cùng với những bước chập chững đầu tiên khi dấn thân vào đời. Tôi sẽ yêu, yêu thương một nụ cười, một hình trơn xa xăm, một con fan mà bên cạnh đó ông trời không thích se duyên kết phận cho cái đó tôi, chỉ đơn giản dễ dàng ông ý muốn chúng tôi chạm mặt nhau, yêu thương nhau rồi xa nhau vậy thôi. Để tiếng đây, từng nào năm vẫn qua, những tiếc nuối của hai con người vẫn mãi sống đó, nguyên vẹn cùng tinh khôi như dòng tuổi 18, buổi thuở đầu mới yêu.

32. Có những tình yêu, thời gian yêu thì rầm rộn rịp rộ, đính thêm bó keo dán giấy sơn, nhưng mang đến lúc hạ màn, trong tim chẳng lưu giữ vết tích, thuộc lắm trở thành mẩu chuyện cười của buổi trà dư tửu hậu. Bao gồm tình yêu, lúc yêu rất là nhẹ nhàng, yên bình như nước, nhưng sau khi chia tay sẽ đổi thay nỗi đau cần yếu xóa nhòa, dù không chạm vào cũng nhói buốt vào lòng.

33. Tháng 12.Cái rét đầu đông liu riu gió lạnh, tháng sau cùng của một năm, là tháng mang lại nhiều cảm giác nhất cho mỗi người… cảm giác hối hả, nhanh chóng của một năm sắp qua xen lẫn cùng chiếc lành lạnh, rạo rực, vui sướng lúc sắp đón nhận một năm mới tạo cho ai nấy đều thấy lòng bản thân lâng lâng cực nhọc tả. Hãy với mọi người trong nhà ngồi xuống nhâm nhi Ly cafe, chén bát trà nóng cho lòng ấm lại và nhìn lại quãng con đường đã đi, những bài toán đã làm, tha thứ bỏ qua mất những lỗi lầm mang đến nhau, nhằm đón năm mới thật hạnh phúc ấm cúng các chúng ta nhé.

34. Giá tất cả ai đó cho tôi có thể dựa vào được thì giỏi quá, thấy căng thẳng vì yêu cầu tỏ ra trẻ trung và tràn đầy năng lượng rồi, nuốm lên nào cô gái, hồ hết chuyện rồi vẫn ổn mà, fan này không giỏi với mình rồi lại sở hữu người khác giỏi với bản thân mà, tín nhiệm là gì không biết, chính xác là tưởng không mà không tưởng!

35. Lỡ hứa hẹn từ những năm hai mươi, rồi hai lăm, rồi gần tía mươi new hoàn thành, ao ước lâu nay ,mỗi ngày lại thấy phải yêu bạn dạng thân thêm chút, thêm chút, thêm chút!

36. Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống thường ngày của nhau chỉ như một phiên bản nhạc thiên nhiên được đùa trong một ngày những gió.

37. Thời điểm giữa tháng 11, sống với ý thức trống rỗng, cùng đang trong tiến độ tìm tìm câu trả lời rằng sau cùng là do điều gì? Loay hoay và loay hoay. Sắp tới tháng 12 rồi, mùa mà mình thích nhất trong năm, đến tp sài thành cũng cảm thấy được cái không khí se lạnh! Bất giác thèm đi đâu đó, một mình, lặng tĩnh, uống chút bia, say cùng lắc lư theo nhạc yêu thích. Mùa lạnh sắp đến rồi, em có cần áo nóng không, tôi mang đến mượn.

38. Mừng ngày của anh. Cuộc sống vui vẻ, một đời an nhiên. Em ngỡ như ta rất có thể qua tháng ngày này. Vậy mà như dự kiến lòng người. Anh nhằm mình em giữa mùa thu tháng 9, đầy âm u, tương đối lạnh. Chúng ta vẫn để tình trạng “bạn bè” cùng với nhau. Vậy mà không một ai dám lên tiếng. Bao nhiêu lời hứa em vẫn để trong lòng. Em vẫn chờ anh một chiều đông tháng 12, hóng anh về tuyến đường nơi em ở. Hứa gặp anh chàng trai mon 11.

Xem thêm: Thần Phong Thần Và Lôi Thần Sẽ Sử Dụng Đòn Kết Hợp Khi Nào? ?

39. Ta luôn luôn trẻ cùng hồn nhiên như ngày thơ. Thời gian qua mau, nhưng lại tuổi thanh xuân thì còn mãi. Hãy để tháng 12 lưu lại tuổi thanh xuân của khách hàng nhé.

40. Nếu vẫn là duyên thì nhất thiết mình sẻ theo đuổi. Trên những nhỏ đường, cho dù nhiều bổ rẽ nhưng bọn họ cũng lần khần chắc được vùng trước sẻ bao gồm gì với mình sẻ nỗ lực gắn được mang đến đâu. Vậy cho nên hãy bình tĩnh, cố kỉnh gắn và liên tiếp cuộc hành trình… khi có bạn bè,có mức độ khoẻ thì đi nhanh. Còn khi mệt mỏi mõi thì cứ tạm dừng mà ngơi nghĩ. Cuộc sống hãy sống cùng đừng nhằm mình nhờ vào vào không ít thứ. Đối với mình thú vui lớn nhất vẫn luôn là tìm thấy cho bạn sự thoải mái và thoải mái. Cuộc sống thường ngày không đề nghị chịu áp lực, ko phải suy nghĩ và chọn lựa nhiều thì sẻ lặng ổn. Chắc hẳn rằng mọi thiết bị cứ như thế,cứ xô nhau về những phía, bắt bản thân phải ôm siết lấy tất cả, cân bằng… rồi mình cũng biến thành trưởng thành hơn,mạnh mẻ rộng từ này mà mọi lắp thêm trở nên dễ dàng và đơn giản hơn… Và về sau mọi lắp thêm sẻ im bình.

41. Phi vào thời tương khắc giao vượt là lúc mình nhận thấy ánh lửa rực hồng nhóe lên. Cứ mỉm cười và mong nguyện… và cả ngày hôm nay mình cứ mãi mê vào các bước rồi cứ chợt nhận thấy cứ cuồng loạn với nó khi bạn dạng thân còn có thể.

42. Trước đây, tôi từng mang lại rằng, cảm giác bình yên chính là 1 trong lời hẹn hẹn, là bàn tay vậy chặt lúc đi qua đường, là những tiếng nói đầy nóng áp. Mà lại hiện tại, hoàn toàn có thể cho tôi cảm giác bình an chỉ đơn giản và dễ dàng là ánh khía cạnh trời rực rỡ, là điện thoại cảm ứng thông minh được sạc pin đầy pin, là trong túi luôn luôn có tiền, là bạn thân luôn ở cạnh.

43. Đà Lạt mon 12 lạnh kia tái. Trời không nắng với gió hết sức lạnh. Có tín đồ hỏi mình sao không đi vị trí khác mà cứ đi ĐL hoài. Mình cũng không biết tại sao nữa. Cứ những lần muốn đi đâu đó, mình lại lựa chọn Đà Lạt. Vì chưng về khu vực ấy mình cảm xúc yên bình, thân nằm trong và đề xuất thơ.

44. Có một mùa bạn ta gọi chia xa. Người ở đây bỗng thì ra thành lạ. Cả một trời thương nhớ ở mặt ta.

45. Hình như bất kể nơi nào ở tp cũng mang một phong vị lãng mạn. Đà Lạt thiệt đẹp, vơi nhàng cùng thật ấn tượng. Xin để lại một chút ít nhớ bên trên những con phố dài in bóng đa số hàng cây xanh kim, xen lẫn vào là nắng rubi như mật ngọt. Lạnh một chút, nóng một chút!

46. Chưa phải ngẫu nhiên mà người ta đột nhớ yêu mến nhau không ít tới thế thời điểm giữa tháng 12. Bởi lẽ vì tháng 12 cũng là thời gian của gió bấc mưa phùn, của giá rét, cô đơn. Đi thời điểm giữa tháng 12, làm thế nào ngăn lòng bản thân thôi nhớ mang đến một ai đó.

47. Tình yêu trước kia như một niềm mơ ước đẹp mà ta chẳng muốn thức dậy, một giấc mơ ấm áp giữa mùa lạnh lẽo giá. Khi ta không hề chút hơi nóng nào trong thực tại, ta quay trở về tháng 12 của vượt khứ để kiếm kiếm tìm lại đa số kỷ niệm còn ấm.

48. Mon Mười nhì về rồi, thời hạn chẳng xong xuôi trôi. Lúc ta phân biệt rằng thời gian đang đẩy họ ngày càng xa nhau, ta lại càng muốn tìm lại, băng qua thời gian để search lại nhau. Em tất cả về nghe tháng mười hai?

49. Một mon Mười nhị tha thiết ghi nhớ thương. Ở một không khí khác, tất cả một cô nàng cũng ủ nỗi nhớ thời điểm giữa tháng Mười Hai, để đựng lên thành giờ đồng hồ thơ nhẹ nhẹ mà không hề thua kém phần da diết. Mời các bạn cùng cho với bài xích thơ. Tháng Mười hai về, vị trí ấy lạnh ko anh?

50. Mon mười nhị về, có cô nàng đứng chông chênh giữa hai bờ quên nhớ. Mùa Giáng sinh năm trước, còn tồn tại những lời hẹn cầu nhưng Giáng sinh vào năm nay chỉ còn hai bàn tay nóng sốt vì dịu dàng năm nào đã trôi tuột qua gần như kẽ tay. Mon 12, chở em về với nỗi nhớ, còn anh, anh có trở về không?

51. Tháng 12, cuối đông, tất cả một mùa hoa cải, bao gồm tấm áo thoái chí vai của mẹ, có những lời ru ầu ơ thuở bé, gồm có điều thân mật để người ta rất có thể viết buộc phải những vần thơ giản dị. Anh đang về viết tiếp tháng 12, để mùa đông chẳng còn tần ngần bên hiên cửa.

52. Tháng 12, có cô bé run rẩy trong từng cơn gió lạnh vẫn lo cho những người ở khu vực ấy liệu có lạnh giỏi không? Bàn tay ấy đã êm ấm bên bàn tay khác xuất xắc vẫn rét tanh mỗi độ gió đông về. “Xa nhau rồi, trằn trọc lắm ai ơi. Tuyết rơi đầu đông người có trở bản thân cảm lạnh? sức khỏe của người là điều tôi lo ngại nhất, dẫu bây giờ tôi chẳng quyền gì nhằm thăm hỏi, quan tiền tâm. địa điểm trời xa có lúc nào tôi là fan được nhớ, bao gồm ngấn lệ nào tín đồ đã rớt mang lại tôi?”

53. Mon 12, tiết trời chùng chình, đỏng đảnh, tất cả gió sắt se, bao gồm mưa dầm ủ dột, có những cơn gió rét và cả nắng giữa trời đông. Tháng 12 rước đến cho người ta bao cảm xúc và cứ lấn sân vào thơ một bí quyết tự nhiên, đầy thi vị như thế.

54. Tháng 12 lại im lẽ về bên ô cửa sổ, tôi kháng cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả tp dưới trận mưa phùn giá buốt lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng tầm lặng nhằm trốn vào cũng khó, thỉnh thoảng chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi mỏi, muốn tạm dừng ở đâu đó một lát trước cuồng tảo của cuộc sống thường ngày để chỉ tìm một chút ít bình yên.

55. Mon 12 lại yên lẽ về bên ô cửa ngõ sổ, tôi khoác cho bạn thêm một dòng áo len mới sắm cho đỡ lạnh. Nhấp một bóc trà gừng nóng cho hầu hết thứ trở nên ấm cúng hơn. Sau phần đông ngày mệt mỏi người nào cũng có một bạn để phân tách sẻ, cũng có một chốn hạnh phúc để trở về. Thế còn tôi, cảm hứng này là an ninh hay cô đơn? Tôi chưa chuẩn bị sẵn sàng chọn cho khách hàng một bổ rẽ của cuộc đời hay nói khác hơn tôi chưa đủ dũng khí nhằm buông tay một côn trùng tình 1-1 phương.

56. Tháng 12 lại yên ổn lẽ trở về bên cạnh ô cửa ngõ sổ, tôi cầm cái thiệp mời trên bàn làm việc lên, té ra là thiệp mời dự đám của người ấy. Tuy nhiên, cô bạn gái năm xưa ấy chẳng cần là cô dâu, mà là một trong người khác.

57. Tháng 12 nữa lại về, mùa đông vừa chạm ngõ, lòng phố bi thương xao xác đón các cái lá sau cùng đang buông mình trong gió, nghe bước đi ai đi dịu qua ngõ. Tất cả ai kia đang long dong ngóng đợi, kiếm tìm kiếm điều nào đó phía sau hầu hết hàng cây trơ trụi lá. Tháng 12, phố mùa đông, white xóa đa số nỗi niềm.

58. Tháng 12, những con đường hun hút gió. Heo may đã chẳng còn vấn vương nữa. Kéo ngày thu đi trường đoản cú thuở nào, để phố một mình buông lơi, trơ trọi. Tất cả bóng ai đó thấp nháng ẩn hiện nay sau đông đảo hàng cây thô úa từ bỏ bao giờ. Tự hỏi bao gồm phải mùa thu giấu em lâu mang đến thế, nhằm khi đông về rồi anh vẫn chưa nhận thấy em?

59. Tháng 12, phố trầm mặc với tĩnh lặng. Trong những con con đường quen thuộc, bắt gặp cái bi đát trong từng nét khía cạnh thân quen. Thoáng đâu đó bản nhạc mùa đông êm dịu. Mặt hàng anh đào mùa này cũng trơ không còn lá, nép bản thân vào hồ hết hàng thông rậm rạp, lá rũ rợi đổ xuống, gục mặt ôm lấy tấm thân gầy. Không tính phố, có ai đó lặng lẽ đi qua, kéo chút rét vương vãi xung quanh kia vào ủ nóng dưới đa số vạt áo khoác mỏng, bít đi mọi đợt gió đông miệt mài tràn về, đợi một fan về ủ ấm đôi tay gầy guộc…

60. Tháng 12, người cứ vội vã lướt qua nhau, như sợ cái lạnh của đông réo vào lòng từng giọt nhớ, sợ đơn độc ngang qua khi vô tình bắt gặp những đôi bàn tay đang đan siết vào nhau. Bao gồm một người đơn côi giữa mùa đông nơi xứ người, chiếc áo khoác bên ngoài dày chẳng thể bịt nổi cái lạnh lẽo của đông để lặng lẽ chờ đợi ai đó.

61. Mon 12, đều chuyến xe buýt vẫn xuyên qua thành phố cùng nối đuôi nhau vụt chạy, quăng quật lại những con phố rêu phong tun hút gió. Dưới ánh sáng của đèn đường mờ ảo, tất cả bóng ai kia đi qua, đi lại, ngóng muốn điều nào đó xa xăm. Mon 12 có bạn đang chờ em về.

62. Tháng mười nhì – đi qua quầy hàng đông lạnh, đột thấy cái lạnh của những ngày cuối năm. Mon mười hai với những trận mưa qua. Tháng mười nhị – sẵn sàng tâm lí đến năm năm không ăn tết sinh sống quê nhà.

Tháng 12 với Những cơn mưa Qua – Tác Giả: Nguyễn Ngọc Trâm

Anh là trận mưa đầu đời làm cho tim tôi khẽ run bởi lạnh. Anh là đàn ông trai tháng mười hai với những cái nhìn rét mướt băng đóng tuyết. Anh không hỗ trợ mùa đông của mình được sưởi ấm, nhưng, chính điều ấy làm tôi yêu thích anh. Thích dai dẳng, rả rích.

Đông về, cố nhiên những trận mưa rả rích, rét thấm vào tim, chổ chính giữa trạng của một người xa quê. Mưa với phần đa kí ức tràn về, lửng lơ vào màn hoài niệm, tiếng mưa như gợi ý một ngày hết sức đỗi xa xăm. Phần đa ngày này, các mùa mưa năm trước, là rất nhiều lần đi học ướt như con chuột với người quen biết bạn, dòng cảnh sút xe mang áo dài nhưng mà không mang dép nghe sao thân thuộc quá, một chút ít ngỗ nghịch của tuổi học trò, một ít để nhớ, một ít đủ nhằm khắc sâu vào ở đâu ấy trong tim, nhưng lại cũng đủ phê chuẩn ướt nhòe mọi khi chợt nhớ.

Mưa là mọi lần ngẩn ngơ chú ý sân ngôi trường qua ô hành lang cửa số quen thuộc, góc sân trường ấy, mặt hàng cây ấy, đầy đủ giờ học thể dục được nghỉ vì mưa ,yêu lắm. Nhớ dáng thầy vào mưa đầy đủ ngày mang đến lớp, thương nhẵn cô cấp vã và rất nhiều lời giảng trong giờ đồng hồ mưa rơi. Mưa là tuổi học trò, tuổi đẹp tuyệt vời nhất của đời người, vào sáng, hồn nhiên, một chút ít buồn vu vơ mọi khi mưa về, bỗng đến, thốt nhiên đi.

Và mưa, là rất nhiều ngày tháng mặt gia đình. Trong ngôi nhà nhỏ tuổi ấy, mọi người quây quần cùng mọi người trong nhà với những bữa cơm tối sớm hơn hay lệ, solo ngiản vì cha hay nói “ trời mưa đói bụng”, mưa mang đến một miền kí ức rất đỗi bình yên.

*

Giật mình chú ý lại xung quanh, bốn bức tường với rất nhiều thứ đồ technology hiện đại, có một mình, bỗng dưng thấy một mình và lạc lõng quá, không tính trời, mưa vẫn rơi. Mùa mưa năm nay đến lờ lững hơn, cơ mà lạnh hơn vậy thì phải. Co ro vào tấm nệm dày cộm mà lại vẫn thấy buốt, giá chỉ mà bao gồm một vòng tay mẹ, giá chỉ mà tất cả tiếng nói êm ấm của ba, thì hầu hết thứ sẽ xuất sắc hơn nhiều.

Đã từng nào tuổi rồi mà vẫn còn đó khóc nhè mỗi dạo mưa về, vẫn hờn trách mưa chỉ làm tín đồ ta thấy nhớ với buồn, vẫn thấy chút xuyến xao mỗi lúc chợt cảm nhận loại nắm tay một chiều mưa cất cánh của năm trước, tuy nhiên tất cả, chỉ là một trong quá khứ đáng để nhớ với giữ lấy nhưng mà thôi.

Ngày ấy. Anh cách vào cuộc sống thường ngày của tôi trong màn mưa mỏng, vơi nhàng cùng xa lạ. Trong tâm địa anh gồm một tảng băng phệ mà tôi không tài nào đụng được đến. Anh rét lùng, vô cảm. Anh không hữu tình như bao người, anh thực tiễn và chỉ gặm cúi vào công việc. Tôi là 1 trong cô nhỏ bé cứ bám lấy anh, kiểu như một người em nhỏ, nhưng ngoài ra anh không hề câu làm sao khác bên cạnh câu “anh đang làm cho việc, đừng có tác dụng phiền”. Tôi từng nghĩ tuyệt anh cũng như những nhân thứ trong truyện ngắn Dương Thụy, gồm niềm đau nào đó quá rộng nên mượn vấn đề để quên, nên không đủ can đảm thử yêu thương lần nữa. Nhưng lại không, tất cả cũng chỉ là việc nhiễm truyện vượt mức của tôi nhưng mà thôi.

Anh là một trong dấu hỏi chấm. Anh là trận mưa đầu đời làm tim tôi khẽ run vì chưng lạnh. Anh là nam nhi trai mon mười nhị với những chiếc nhìn giá buốt băng đóng góp tuyết. Anh không ấm áp, anh không dịu nhàng. Anh không hỗ trợ mùa đông của tớ được sưởi ấm, nhưng, chính điều đó làm tôi mê thích anh. Thích dai dẳng, rả rích.

Và, ngày tôi ra đi để tìm một cơ hội mới cho mình. Thành phố sài thành trời mưa nặng nề hạt. Tuy nhiên là cơn mưa tháng chín mùa thu. Anh đến. Khẽ cố tay tôi thật chặt. Lần trước tiên tôi cảm thấy được anh ở ngay sát tôi, lần đầu tiên tôi hiểu được anh chưa phải là cỗ máy. Khẽ nói vào tai tôi: “Anh chỉ lạnh vào thời điểm tháng mười nhị với những cơn mưa ngang”.

Tôi gật đầu. Tuy nhiên anh đâu biết rằng, chủ yếu mưa mùa đông mới là lúc tôi ưng ý anh, còn bây giờ, thu đến, hạ sang, tốt xuân nóng áp, cũng chính là mưa đấy, nhưng mà mưa kia không dành cho những khoảng lặng trong trái tim tôi, nó dành cho những điều cao xa hơn nhưng mà tôi đã với tới. Các ước mơ.

Tháng mười hai – đi qua gian hàng đông lạnh, đột nhiên thấy chiếc lạnh của các ngày cuối năm. Tháng mười hai với những cơn mưa qua. Mon mười hai, chuẩn bị tâm lí đến năm năm không nạp năng lượng tết ngơi nghỉ quê nhà.

Tháng 12 Và ngăn Khóa ký kết Ức – Tác Giả: Nguyễn Thúy Hạnh

Ta cảm giác tâm hồn mình như một chiếc ngăn kéo tiềm ẩn bao nhiêu sản phẩm linh tinh. Mẫu ngăn kéo ấy đã có được khóa lại xưa nay nay, khi tín đồ cầm khóa xe đã ném chiếc chìa khóa đi rồi. Một áng mây trôi qua trời, một cơn mưa đi qua chiều, một nhẵn ai trải qua đời ta như ngọn khói nghi chết giấc từ ly coffe đen không đường không đá.

Thoắt một cái, mon 12 thoảng qua như cơn gió. Tháng 12, đông đảo ngày sắp phân tách xa, sao làm cho ta bâng khuâng cho lạ. Với tất cả mọi người, mon 12 là tháng ở đầu cuối của năm mới, nó sẽ qua đi làm cho ta đón chào một năm mới tinh khôi với đủ đầy ước nguyện. Gồm ai ghét tháng 12 ko nhỉ? chắc hẳn rằng không, chính vì tháng này rất quan trọng đặc biệt với mỗi bọn chúng ta.