Phim Người Đàn Bà Mộng Du

TT - Người bầy bà mộng du - kịch bạn dạng do Nguyễn quang quẻ Thiều chuyển thể tự truyện ngắn khét tiếng Người bọn bà trên chuyến tàu tốc hành của ráng nhà văn Nguyễn Minh Châu, đạo diễn Thanh Vân, cù phim Nguyễn Hữu Tuấn, nhạc sĩ Phó Đức Phương, diễn viên Hồng Ánh, Võ Hoài Nam...

Bạn đang xem: Phim người đàn bà mộng du


Phóng to
Hồng Ánh (nữ quân lương y Quỳ) với Xuân Nguyên (bác sĩ Thương)
TT - Người lũ bà mộng du - kịch phiên bản do Nguyễn quang Thiều gửi thể tự truyện ngắn khét tiếng Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành của núm nhà văn Nguyễn Minh Châu, đạo diễn Thanh Vân, xoay phim Nguyễn Hữu Tuấn, nhạc sĩ Phó Đức Phương, diễn viên Hồng Ánh, Võ Hoài Nam...

Trong các sáng tác của mình, Nguyễn Minh Châu các lần trở đi trở về với những con tàu. Bé tàu vào Khách nghỉ ngơi quê ra, Cơn giông, Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành... Không chỉ là phương tiện vận tải, nó là dòng gạch nối nhà quê và thành phố, vượt khứ và tương lai, ghi nhớ mong, chờ đợi và gặp mặt gỡ...

Và những người dân đi tàu của Nguyễn Minh Châu lúc nào cũng tất bật, gấp vã, lao về nhà ga phía trước. Bọn họ là phần đa con tín đồ hành động. Bởi vì vậy mà họ không khi nào cũ, dù hầu như trong số họ là “những bạn đi từ trong rừng ra”, tự “miền cháy” đến, là “khách nghỉ ngơi quê ra”...

Cũng bởi vì thế mà tác phẩm của Nguyễn Minh Châu luôn văn minh với thời gian.

Nhưng người lũ bà trên chuyến tàu tốc hành của Nguyễn Minh Châu đã trở thành Người lũ bà mộng du trên phim. Vẫn biết không người nào ngốc nghếch mang lại độ đòi phim yêu cầu giống giống hệt như truyện, nhưng một lúc nó lại... Không bởi truyện thì bạn ta cứ luôn luôn có ý ước ao đem nguyên tác văn học ra so sánh.

Xem thêm: File Tải Về Trên Iphone Nằm Ở Đâu Và File Của Iphone Nằm Ở Đâu

Nữ quân bác sĩ Quỳ xinh đẹp, người lũ bà một mình làm chủ trái tim của toàn bộ những người lính vào một cánh quân to trên rừng ngôi trường Sơn, đã có Hồng Ánh biểu đạt một cách... Xinh đẹp và dễ thương. Cô biểu thị chị Quỳ - linh hồn của Trường sơn - bởi vẻ rất đẹp đằm thắm, tràn trề cô gái tính và căng đầy sức sinh sống của mình.

Phóng to
Một cảnh vào phim
Và đạo diễn làm cho những người lũ ông - lính trải qua đời Quỳ như một cuộc điểm danh: trung trưởng đoàn Hòa (Võ Hoài Nam) - người hero bị Quỳ cảm xúc “có các khi khoảng thường” bởi anh phù hợp nuôi kê và gồm bệnh các giọt mồ hôi tay; Hậu (Xuân Diệu) - anh lính giao liên thầm yên yêu, thì thầm lặng che chắn và thầm yên chết do Quỳ; cậu quân nhân trẻ vô danh nhìn trộm Quỳ tắm, bị ăn một cái tát lệch cả hàm nhưng trước khi ra trận lại được người đàn bà kỳ lạ ấy tha đồ vật và được biết thế làm sao là tình cảm (dẫu rằng trong phim nó gần như là tình mẫu mã tử) ...

Và hồ hết hình bóng ấy sẽ ám ảnh suốt cuộc đời Quỳ, để chị trở thành người quen sống với những người chết, thân quen với đều giấc mơ, đầy đủ hoài niệm chiến tranh, để Quỳ biến người bọn bà mộng du, không chỉ có đêm đêm nạm đèn đi soi từng giường căn bệnh trong quân y viện, mà còn lang thang trong suốt cuộc sống mình, ko thể dừng lại ở những ga xép hạnh phúc, cho dù chiến tranh sẽ kết thúc. Cùng với phần “mộng du” ấy, kể tựa như các người làm cho phim, độc nhất là Thanh Vân cùng Hồng Ánh, đã tương đối thành công.

Nhưng trường hợp chỉ gồm vậy, Người lũ bà mộng du vẫn chỉ tạm dừng ở mức độ một phim xuất sắc và bao hàm môtip không còn xa lạ về chiến tranh.

Cái chất “tốc hành”, coi cuộc sống như một bé tàu sẽ lao về phía đằng trước của Nguyễn Minh Châu, ko được diễn đạt rõ vào phim bởi những giấc mơ thời chiến của Quỳ. Mặc dù cuộc tình với kỹ sư Phiên - một người các bạn của Hòa, đầy kĩ năng và black đủi, đã phải ngồi tù do dính mang đến chuyện tiền nống - đã có dành không ít đất để bộc lộ một cô Quỳ “hậu chiến”, cho dù Lê Vũ Long đã rất cố gắng thể hiện một người đàn ông - hậu chiến khác hẳn những người lính trong khúc đời trước của Quỳ, fan xem vẫn có quyền hoang mang lại tương lai của rất nhiều số phận như Quỳ: bọn họ sẽ thế nào trong cuộc sống thường ngày hiện đại? Họ làm thế nào mà sống như những người bình thường, làm cho sao biết phương pháp thụ tận hưởng hạnh phúc bình thường - dù rằng đã có người bầy ông sẽ đêm có thể đi mua nước sôi về pha nhằm rửa chân mang lại mình?

Quỳ của Nguyễn Minh Châu làm cho tất cả những người ta tin chị sẽ quản lý được số phận mình, còn Quỳ trên phim thì tiếc là chưa.

Không chỉ là cảm hứng thiêu thiếu từ người đàn bà mộng du tên Quỳ, cảm giác quen ở trong lặp lại trong số cảnh chiến tranh: bom đạn, quân y viện, rửa ráy suối... Cũng làm cho những người xem bị khắc chế về cảm xúc, ko sẵn sàng mừng đón những thông điệp tiếp theo của những người làm phim mặc dù có khi chúng được thể hiện khá tinh tế, bằng rất nhiều cố gắng, tìm tòi, sáng tạo.

Sự “lệch pha” đáng quá bất ngờ giữa âm nhạc và hình hình ảnh trong phim (dù Phó Đức Phương và Thanh Vân từng rất hợp tác ăn ý trong Đời cát) cũng gây cảm giác lỏng lẻo cho bộ phim truyện được làm tinh tế và nghiêm túc này.

Và như vậy lại có thêm một phim xuất sắc về cuộc chiến tranh nữa ra đời - và vẫn chỉ là xuất sắc thôi. Lại một cơ hội nữa đi qua với các nhà có tác dụng phim VN. Nói như vậy, vì đây là một êkip có tác dụng phim được đặt nhiều hi vọng.