Sẽ Mãi Còn Yêu Truyện

Đây cũng là lần đầu tiên từ lúc quen biết anh đến nay, cô nghe được lời răn đe nặng nhất từ anh.

Bạn đang xem: Sẽ mãi còn yêu truyện

Thẩm Mộc Tinh không phải loại nhỏ gái phản nghịch không nghe lời, từ nhỏ rất ít bị giáo huấn vì cô rất ngoan, lúc bị trách cứ cô rất ngoan ngoãn nghe không nói lời nào.

Cô cúi đầu xuống, nhìn nước trong ly, vào lòng vẫn có chút uất ức, cặp mắt chậm rãi ướt.


"Không phải em không biết Thẩm Minh..."

"Em em đánh bạn học, bị đội chính trị viên tuần tra xử phạt, tất cả mọi người đang chỉ trích nó, nhưng em biết, em em tự có lí vày của mình."

"Nó hờn dỗi mẹ em mà chuyển đến kí túc xá, một mình giặt tất, ăn mì tôm, giấc ngủ của nó ngắn, hiệp sĩ bắt tội phạm của đội tuần tra thích đánh bài xuyên đêm, nó ở đó chắc chắn không quen, nó gửi tin nhắn đến em, nói mình không làm."

Cô ngẩng đầu, nhìn Nghiêm Hi Quang, Nghiêm Hi quang đãng cũng nhìn cô.

"Em của em rất đáng thương, dọn ra ngoài người vào nhà gọi điện kêu về, sao em có thể mặc kệ nó? Hôm ni em tìm cơ hội ra khỏi cửa rất nhiều lần, mẹ em chắn ở cửa ra vào chơi mạt chược, em ra không được, chỉ có thể chờ đến tối họ ngủ mới có thể chạy ra ngoài. Thằng em em, bây giờ còn đang vớt thi thể bên sông..."

Thẩm Mộc Tinh nói, nước mắt rơi lộp bộp vào ly nước.

Lông mày Nghiêm Hi quang quẻ hơi động, lập tức đi tới.

Anh ôm cô từ phía sau vào lòng, ôm thật chặt, ma sát giữa vải áo làm cô yên tâm hơn, anh lại gần, hôn trên mặt cô một cái.

"Được rồi, không sao thì tốt."

Thẩm Mộc Tinh càng uất ức hơn: "Vậy mà anh còn nói em..."

"Không nói."

...

Nghiêm Hi quang quẻ trải mền cho cô, Thẩm Mộc Tinh lấy điện thoại di động ra gọi cho Thẩm Minh.

Lần này, cậu nghe, giọng điệu mệt mỏi.

Xem thêm: Nên Mua S8 Hay S8+ - Có Nên Mua Galaxy S8: Đánh Giá Chi Tiết Ưu

"Chị."

"Em kết thúc công việc rồi à?"

"Ừm, đang về đây." Cậu đang hút thuốc lá, bên kia xuất hiện tiếng nói chuyện phiếm, hẳn đang ở trên xe.

Thẩm Mộc Tinh cười: "Nghe nói em đi vớt thi thể? Em thật tàn bạo! Thế nào? Chơi vui không?"

"Làm sao chị biết?"

"À... Mẹ và cha bảo chị đến kí túc xá đón em về nhà, chị không tìm thấy em, liền về trước, Tiểu Trương... Tiểu Trương nói cho chị biết." Thẩm Mộc Tinh cười nói: "Em trai, vớt thi thể có dọa người lắm không?"

Thẩm Minh xùy cười một tiếng, hít một ngụm khói: "Người chết có gì mà sợ, là người đàn ông, không có tí sức lực nào."

Thẩm Mộc Tinh nói: "Em chị thật giỏi."

Thẩm Minh mệt mỏi cười: "Giỏi gì chứ."

Thẩm Mộc Tinh nói: "Chị ra lệnh cho em, ngày mai em nhất định phải chuyển về nhà mang đến chị, bằng không chị liền tuyệt thực."

"Tuyệt thôi." Thẩm Minh chế giễu cô: "Khoai tây chiên, bún cay thập cẩm đừng ăn, đúng lúc giữ dáng hơn chút."

"Em! Thẩm Minh chị nói mang đến em biết! Chị không hù em đâu! Em có tin chị tuyệt thực thật không?"

"Được được được, em về không được sao?"

"Mẹ nói với chị nhiều lần, nhất định bảo chị dẫn em về."

Thẩm Minh dừng một chút: "Thật sao?"

"Lừa em thì thành chó nhỏ!"

Cô cúp điện thoại, con quay người lại, Nghiêm Hi quang đã trải xong giường.

"Chó nhỏ, gối đầu muốn cứng xuất xắc mềm?" Anh đứng trước tủ quần áo hỏi.

"Đều được. Anh gối cái nào thì em gối cái đó." Thẩm Mộc Tinh cười, nhào lên giường lăn lộn, không xấu hổ nói: "Ai nha, lại có thể cùng anh ngủ chung."

Cô vui vẻ hưng phấn nhào lộn cứ như nhị người làm hòa thật nhanh.

Nghiêm Hi quang đãng nằm bên ngoài, vén chăn lên nói với cô: "Còn không ngủ sớm, mau vào ngủ."

Cô chui vào chăn, nũng nịu ôm eo anh, ngửi mùi nước xã vải thơm ngát trên người anh, thỏa mãn nhắm mắt lại.

"Sau này em sẽ cẩn thận." Cô nói: "Em muốn anh đưa em đến trường, tung học anh đón em về."

"Anh biết rồi." Nghiêm Hi quang trả lời ngay.

"Em sẽ không ra ngoài với người khác ban đêm."

"Ngoan."

"Anh biết không? Lúc chạy trốn em đã nghĩ, nếu như em thật sự xảy ra chuyện, có thể chúng ta sẽ không thể ở cùng nhau."

"Vì sao?"

"Bởi vì em là của anh, xảy ra chuyện thì không phải rồi..."

Nghiêm Hi quang buồn cười nhìn cô, xoa đầu cô, nói: "Thẩm Mộc Tinh cho dù tay chân em bị phỏng đến chín mươi chín phần trăm thì em vẫn là của anh."

"Sao anh có thể nói chuyện đáng sợ như thế?"

Nghiêm Hi quang nở nụ cười: "Coi như bị người ta ăn vào bụng rồi phun ra thì cũng là của anh."

Anh nói xong, đưa tay tắt đèn.

Thẩm Mộc Tinh núp mình vào chăn, cười khanh khách, tay anh thọt lét trên người cô.

Tiếng cười của nhì người trẻ tuổi quanh quẩn trong không gian.