Tầm trảo tiền thế chi lữ tát na đặc tư

*

Vừa bắt đầu tỉnh lại, không biết hiện giờ là dịp nào.

Bạn đang xem: Tầm trảo tiền thế chi lữ tát na đặc tư

Phần lớn bức màn dày đã và đang che khuất ánh khía cạnh trời, khiến tôi cũng ko rõ trời đã sáng tốt chưa.Tôi ngạc nhiên phát hiện nay bày tay của Tát na Đặc Tư vẫn còn đó nắm chặt đem tay mình, không ngờ hắn còn sống đây. Tôi dìu dịu mở bàn tay hắn ra, bên cạnh đó hắn lừng khừng gì cả, có lẽ nào là vẫn ngủ sao?Tôi luân phiên người cảnh giác nhìn hắn, một lọn tóc white color rũ xuống, bít khuất một nửa khuôn mặt của hắn. Tôi vươn tay, gạch tóc hắn lên, tôi thấy khuôn mặt của hắn không thể giữ vẻ cảnh giác như lần đầu tiên tiên gặp mặt mặt. Đôi lông ngươi màu bạc cong cong, dòng miệng mỏng tanh như ẩn như hiện tại nét cười thản nhiên. Tôi vuốt ve hai má của hắn, nhớ đến khẩu ca của hắn đêm qua, trong thâm tâm không khỏi đau xót, cả ngàn năm không chấm dứt chảy, hắn đã vượt qua thời gian đó như thế nào?Tát mãng cầu Đặc Tư, do sao anh không hẳn là con người?Tôi đứng lên, đi đến mặt cửa sổ, vừa định vạch màn qua tự nhiên nhớ đến hắn vẫn ở đây, liền cẩn thận nhấc một góc nhỏ dại lên, quả nhiên trời đang sáng, bây giờ thời tiết tất cả vẻ giỏi đẹp.Lại đi đến mặt giường, nhìn thấy hắn vẫn mở đôi mắt màu xanh da trời lam kia, cười thỏa mãn khi nhìn thấy tôi."Anh thức giấc rồi à?" tự nhiên bị hắn nhìn siêng chú, trung tâm trạng tôi gồm chút khẩn trương."Ừ." Hắn cười cợt nhợt nhạt, nói: "Em sợ ánh mắt trời hấp thụ vào tôi sao?""Tôi đâu rãnh quản lí chuyện nó gồm chiếu mang lại anh tốt không." Tôi gồm chút chột dạ trả lời, không biết nguyên nhân lại làm nạm nữa, chắc rằng là vì chưng lòng cảm thông đi."Ẩn, em cũng không ghét tôi, đúng không?" Ý cười trên mặt hắn càng sâu."Được rồi, đừng những lời nữa, mau đến tầng hầm của ngươi ngủ đi!" Tôi ném áo khóa ngoài lên tín đồ hắn rồi đẩy cửa, đi nhanh ra ngoài.Có lẽ, tôi ko ghét anh, dẫu vậy mà, tôi cũng không thích trở thành nàng dâu của anh....Một lát sau, tôi quay trở lại phòng, hắn đã không còn ở đây, chắc là đã đi đến tầng hầm. Cũng hay, phải cẩn thận tìm kiếm chỗ Đóa Lạp bị nhốt mới được.Nhưng mà dường như mỗi căn nhà tôi trải qua đều không nơi nào có chút bóng dáng của cô ấy, chung cuộc là sống đâu? bắt gặp sắc trời càng ngày càng tối, tôi do dự nên tránh khỏi thành tháp quay về tân tiến hay nhân thời gian nghi thức diễn ra vào trời tối cứu Đóa Lạp. Còn Tát na Đặc tư và tôi thì thiệt sự vượt chênh lệch, hy vọng đến với nhau cũng quá xa vời, vả lại cũng rất có thể bị trở thành quỷ hút máu. Tôi nên làm những gì đây? Chẳng lẽ chấp nhận bỏ cuộc sao?Tôi nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, bắt gặp những đóa hoa tường vi color trắng, bỗng nhiên trong đầu nảy ra một kế hoạch. Quăng quật cuộc thân chừng không hẳn tính cách của tôi, tôi, Diệp Ẩn, lần này tấn công cược một phen.Chưa bao giờ tôi y hệt như hôm nay, khiếp sợ đợi màn đêm buông xuống. Cho đến khi thấy được Tát mãng cầu Đặc tứ bước vào, tự nhiên kích động đứng lên, là khẩn trương hay sợ hãi, tôi cũng không rõ lắm.Tất nhiên hắn vẫn đem biểu lộ của tôi lý giải thành sự hưng phấn. Trải qua tối hôm trước, ngoài ra hắn cảm giác tôi cũng thích hắn cho nên cũng không muốn bài xích cô dâu của mình.Trong tay hắn là 1 chiếc váy mỏng tanh bằng lục màu sắc trắng, đi mang đến trước phương diện tôi, mỉm cười cười nói: "Đêm ni mặc cái váy này nhé!"Tôi nhận lấy, cảm xúc nó hết sức mềm mại, xem qua có chút giống cái váy cười: "Thay ngay hiện thời sao?"Hắn mỉm cười gật đầu.Mười phút trôi qua...Hai mươi phút trôi qua...Nửa tiếng trôi qua..."Sao vẫn không thay?" Hắn biểu tình một vẻ khía cạnh xem kịch vui."Anh còn ở chỗ này làm sao tôi vắt được?" Tôi nghiến răng nghiến lợi nói.Ánh mắt không xuất sắc đẹp của hắn quan sát tôi một lát, khóe mồm gương lên, đáp: "Không thành vấn đề, nhanh thôi bọn họ sẽ là vợ chồng.""Hiện tại...vẫn không phải." Tôi trừng ánh mắt hắn. " Đi ra bên ngoài hoặc là xoay khía cạnh đi!"Hắn rún vai, xoay người sang chỗ khác."Nếu anh dám quay đầu lại tôi đang đánh nát mồm anh!" Tôi còn không quên uy hà hiếp một câu." yên tâm, tôi ko tệ mang lại vậy, cho dù sao sớm giỏi muộn cũng đều rất có thể nhìn." Trong giọng nói của hắn với theo một tia trêu chọc.Tôi mau lẹ thay ngừng chiếc váy, rồi soát sổ lại lần nữa, trừ quăng quật ở ngực bao gồm chút hở hang thì đều vừa vặn với thân người."Được rồi." Tôi nói.Hắn chậm trễ xoay người lại, quan sát tôi chằm chằm, song mắt màu xanh lá cây trở buộc phải sâu hun hút. "Cô dâu của tớ thật xinh đẹp!" Ánh mắt êm ả dịu dàng của hắn dừng lại trước ngực tôi. Sắc đẹp quỷ, tôi hối hả lấy tay bịt lại cổ áo đang mở rộng. Trong mắt hắn hiện lên ánh cười."Chờ một lát." bỗng nhiên hắn cởi chiếc vòng đeo trên cổ xuống. " từ bỏ trước đến giờ, loại vòng cổ này vẫn luôn cạnh bên tôi, coi như thể lễ đồ tân hôn đi." Sợi dây chuyền màu đồng được cẩn một viên bảo thạch color lam, hệt như đôi mắt của Tát na Đặc Tư, một color lam vào suốt, thuần túy không chứa một chút tạp chất."Giống như màu đôi mắt của anh!" Tôi buộc miệng nói."Vậy cứ coi như tôi đang nhìn em đi." phân vân từ thời gian nào, hắn đã ở sau lưng, dìu dịu đeo dây chuyền cho tôi. Phía đằng sau cổ tự dưng lành lạnh, hắn sẽ hôn chỗ đó. Đôi môi mềm mịn và mượt mà lạnh như băng bịn rịn trên bạn tôi, lừ đừ di chuyển mang lại vành tai của tôi.

Xem thêm: Cách Định Dạng Thẻ Nhớ Điện Thoại, Cách Để Định Dạng Thẻ Sd

Chỉ cảm giác vành tai cũng lành lạnh, hắn đã ngậm rước vành tai của tôi, chậm trễ chạp, dịu nhàng cắn mút, hai chân tôi bắt đầu nhũn ra, thân hình cũng sắp tới không đứng vững, cảm hứng ngứa ngáy từ bỏ tai lan mọi xương cốt toàn thân, ko được, tôi sắp chống cự không nổi nữa. Ngay lúc sắp té xuống, hắn ngay thức thì đỡ rước thân thể của tôi, cúi đầu khóa lên môi tôi.Tinh thần của tôi tỉnh táo một chút, định đẩy hắn ra nhưng đột nhớ cho kế hoạch của bản thân mình liền không phòng cự, còn thuận tay cố định thắt sườn lưng hắn. Thân bản thân hắn trở phải căng thẳng, càng hôn càng nhập tâm.Vì kế hoạch của tôi, đành phải gồm một sự hy sinh nho nhỏ, cho dù sao hắn cũng đã cưới đi nụ hôn đầu của tôi, cùng là 1 trong người thì hôn một lần xuất xắc mười lần cũng giống như nhau thôi.

Thật lâu sâu, hắn new buông tôi ra, đôi mắt dịu dàng êm ả thấp nháng xao rượu cồn như mặt nước, nói: "Đi theo tôi!"Hắn kéo tay tôi, dẫn tôi bước vào đại sảnh, mang lại gần loại lò sưởi chính giữa tường.Trọng đại sân trang hoàng tương đối nhiều ngọn nến, ánh nến thanh thanh lay động, trong phòng cũng không có lấy một bóng người."Người hầu đâu rồi?" Tôi hỏi."À, tôi ko muốn đàn họ quấy rầy đêm nay." Hắn nhanh chóng đi đến mặt góc trái."Cô gái cơ đâu?" Tôi cố gắng không lộ vẻ sốt ruột.Hắn chú ý tôi, cười cợt cười nói: "Ở ngay đây."Cái gì? ngay lập tức tại đây, sao lại sở hữu thể, tôi đang tìm tại chỗ này không dưới mười lần. Chiếc miệng của hắn giương lên, thuận tay cố một ly nước, vẩy vào trong 1 góc sáng, kỳ tích sẽ xảy ra, trường đoản cú đó chậm rì rì hiện ra hình dáng của một cô gái, càng lúc càng rõ ràng, cho tới khi xuất hiện rành mạch trước mắt tôi, ông trời, trái nhiên là Đóa Lạp! Tôi cấp tốc chạy đến, chuyển tay soát sổ hơi thở của cô ấy ấy, trả hảo, vẫn còn đó sống."Anh cần sử dụng ma pháp?" Tôi ngửng đầu hỏi, đấy là lời lý giải duy nhất.Hắn gật đầu, nói: "Chỉ làm cho em không nhận thấy thôi."Tức bị tiêu diệt tôi rồi! giá như biết chuyện đó thì đã hoàn toàn có thể cứu cô ấy ra ngoài sớm hơn."Tôi đã thả cô ta." Hắn nói một câu, khiến cho tôi chấn động.Tôi nhìn hắn vẻ mặt quan trọng tin được, nói: "Anh, chưa phải anh ao ước biến nuốm ấy thành tế phẩm sao?"Hắn mỉm cười, nói: "Không bắt buộc em mang đến đây vị cô ta sao? giả dụ giết, em cũng trở nên cầu xin mang đến cô ta. Mặc dù rằng rất mong mỏi biết cô ta thành tế phẩm mừng em biến hóa thành viên máu tộc, cơ mà tôi biết em ko hạ thủ đượ. Tôi cũng không muốn ép em, tôi sẽ mang đến em thời gian. Tế phẩm cũng không độc nhất vô nhị thiết là máu của nhỏ người.""Vậy, ý anh nói là trường hợp tôi muốn hoàn toàn có thể dùng huyết của hễ vật thay thế sửa chữa đúng không?" trong trái tim tôi gồm chút bất ngời, quan trọng tưởng tượng được hắn sẽ có tác dụng vậy, kỳ thật, hắn thiệt sự chưa phải là người xấu. Mà lại là..."Thế khi nào thì thả cô ấy?" Tôi cười với hắn."Sau lúc em phát triển thành cô dâu của tôi." Ánh đôi mắt tuyệt đẹp nhất của hắn phóng ra tia mị hoặc."Cám ơn!" Tôi kéo tay hắn, chú ý hắn nhẹ dàng.Tay hắn cũng thế chặt tôi, trong mắt tồn tại tia vui sướng." Đúng rồi, ra ngoài hái một không nhiều hoa tường vy với tôi đi, tôi suy nghĩ nó sẽ khiến bộ đầm này thêm lộng lẫy." Tôi nỗ lực dùng ngữ khí nhu hòa, góc nhìn không chớp nói với hắn.Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt của tôi, trong nháy mắt tồn tại thần dung nhan phức tạp, đo đắn một chút, vẫn hoài nghi tôi sao? Tôi chỉ kéo kéo tay hắn, hắn quan tâm đến một lát, sau cùng vẫn chịu gật đầu.Trong lòng vui vẻ, theo hắn ra khỏi tòa thọ đài.Trong nháy mắt đã từng đi khỏi chỗ đó, lòng tôi new thở ra một hơi vơi nhõm. Mới vừa đi một vài bước, hắn ngay tắp lự đứng trước khía cạnh tôi, nói: "Hái tại đây thôi, không nên đi xa!" Nói xong, hắn cảnh giác nhìn bốn phía, tôi tự nhiên nhận ra, vừa rồi hắn bởi vì dự chưa hẳn vì hoài nghi tôi nhưng là băn khoăn lo lắng tôi gặp lũ thợ săn ma cà rồng.Tát mãng cầu Đặc Tư...Lòng tôi dơ lên một thứ cảm hứng là lạ.Hắn cúi người xuống, vương vãi tay hái góp tôi mấy đóa, vẫn cẩn trọng rút từng chiếc gai ra như trước, vùng dậy nói: "Vậy là đủ rồi, về thôi!"Tôi không hề do dự thêm lần như thế nào nữa, không thể quăng quật qua thời cơ này.Tôi trẻ khỏe đứng lên, cắn răng một cái, trẻ trung và tràn trề sức khỏe hôn lên môi hắn. Đối cùng với lần trước tiên chủ cồn của tôi, hắn khôn xiết chấn động, nhưng chớp nhoáng phản ứng lại, một tay ôm tôi, cuồng nhiệt cùng tôi triền miên, cái lưỡi giá buốt như băng của hắn cũng mang theo một chút ít ấm máp, thuộc lưỡi của tớ dây dưa không dứt, nuốt trọn nhiệt nóng của tôi. "Bộp!" Tôi nghe tiếng mọi đóa hoa tường vi rơi xuống từ bỏ tay hắn, mở hờ song mắt, hắn quan sát vẻ khía cạnh tôi ngay tắp lự đắm ngập trong đó. đó là phía sau! Tát mãng cầu Đặc Tư, chớ trách tôi!Trong nháy mắt khi vừa mới ngừng ra, tôi dùng tốc độ sớm nhất có thể niệm chú văn. "Ba!" Một tiếng dán định phù thân lên người hắn.Định phù thân vẫn có chức năng với hắn, trước kia hắn đều sẵn sàng từ sớm yêu cầu bùa chú gì rồi cũng không thể hễ vào bạn hắn. Nhưng từ bây giờ hắn không hề phòng bị, lại ngơi nghỉ gần tín đồ tôi, tự nhiên sẽ tiện lợi bị tôi đánh trúng. Tôi thừa nhận mình có chút thừa đáng, nhưng lại mà cũng chỉ là bất đắc dĩ. Mặc dù sao, tôi cũng không muốn trở thành ma cà rồng.Trên khuôn mặt hắn tồn tại thần dung nhan ngạc nhiên. "Ẩn?" Hắn chỉ nói một chữ."Thật xin lỗi, Tát mãng cầu Đặc Tư, tôi yêu cầu làm như vậy. Mặc dù anh khôn cùng tốt, tuy vậy tôi không muốn gả mang lại anh, cũng không muốn trở thành ma cà rồng." ví dụ tôi không làm sai điều gì, nhưng trong tim vẫn cảm thấy như vẫn mắc nợ hắn.Thần thái kinh ngạc trên gương mặt hắn sớm đã đổi mới mất, trong đôi mắt màu lam, vơi dàng đã biết thành sự giận dữ lấn áp, ko nói được một lời quan sát tôi chằm chằm.Tôi cũng không quản những được như vậy, thừa lúc hắn chẳng thể di chuyển, gấp rút chạy về lâu đài, ôm siết lấy Đóa Lạp chạy ra. Cũng ko liếc quan sát hắn một cái, lập tức niệm chú văn, gọi linh vật, không bao lâu, phù chú trở thành chòm tia nắng lục sắc, lập tức trở thành chú chim diều hâu khổng lồ."Lập tức rước cô ấy đi!" Tôi hét phệ một tiếng, con chim mở đôi mắt ra, nhìn thẳng xuống dưới, móng vuốt quắp lấy Đóa Lạp, luân phiên vài cái trên ko trung tức thời mất hút trên bầu trời.Tôi thở phào dịu nhõm, nhiệm vụ, cuối cùng đã hoàn thành.Tôi nhịn không được quay đầu nhìn Tát na Đặc Tư, tuyệt nhất thời thất kinh, không...thấy...hắn. Tôi còn chưa kịp quay người, trước mặt đã lộ diện một nhẵn người, cổ trở đề xuất lạnh lẽ, bị bóp mang đến đau đớn.Tôi gượng gập nhìn, làm phản chiếu trong đôi mắt tôi là khuôn mặt lạnh như băng cửa ngõ Tát mãng cầu Đặc Tư, nửa điểm ôn nhu cũng ko còn, hoạt động trong song mắt chỉ từ lạnh sự hững hờ thường trực.Xong rồi...Trước mắt tôi là 1 trong những mảnh u ám...